Thần Y Trở Về Thập Niên 80

Chương 261

Nhưng anh ta thể nhận ra, hình như gia đình bác sĩ La rất tốt, không giống như những người không nói đạo lý.

Hàn Trầm cũng không hơn đội viên này là bao, anh cũng không ngờ mẹ của Quách Nghị lại thái độ như vậy khi gặp anh.

Anh từng nghĩ, với tư cách là người nhà, lúc nhìn thấy Quách Nghị bị thương nặng như vậy, bọn họ thể sẽ chất vấn vài câu, chẳng hạn như các cậu là lãnh đạo, tại sao lại dẫn đội như vậy? Sao không bảo vệ tốt con tôi? V.v...

La Thường cố nhịn cười, kéo tay áo Hàn Trầm, kéo anh vào, giới thiệu với anh: “Đây là dì ba và dượng ba của em, là ba mẹ của Quách Nghị, đừng ngẩn người ra nữa, chào hỏi đi.”

____________

“Chao dì ba, dượng ba, cháu họ Hàn, lần này Quách Nghị bị thương, cháu cũng trách nhiệm, xin lỗi hai người.” Hàn Trầm như được đưa về thời thơ ấu, lúc bị người lớn ép đi gặp họ hàng.

Nhưng cửa ải con rể làm quen người thân này phải vượt qua, anh đành phải nhắm mắt chào hỏi ba mẹ Quách Nghị. Bản thân anh vốn không phải người sợ giao tiếp, nhưng lúc này cũng chút bối rối.

“Không trách cháu, trước khi Tiểu Nghị đến Thanh Châu dì đã biết công việc của nó nguy hiểm rồi.”

“Dì cũng không muốnđi, là ba nó nhất định bảo nó đi rèn luyện, bản thân Tiểu Nghị cũng muốn đi. Một mìnhkhông thể chống lại hai người bọn họ, chỉ thể để nó đi.”

Mẹ của Quách Nghị tỏ ra rất rộng lượng, bà ấy muốn hỏi rõ ràng Quách Nghị bị thương như thế nào, nhưng chỉ muốn hiểu rõ tình hình, không phải để tìm phiền phức cho lãnh đạo.

Ba của Quách Nghị quan sát Hàn Trầm, nghĩ thầm vị đội trưởng này quả thật khí thế phi phàm, không giống người thường.

“Tiểu Nghị ở trong đội biểu hiện thế nào?” Ba Quách Nghị hỏi.

“Rất tốt, tiến bộ rất nhanh, hiện tại cũng thể cùng đội đi làm nhiệm vụ.” Hàn Trầm lịch sự đáp.

“Vậy là tốt rồi, đợi nó khỏe lại, cháu nhất định phải yêu cầu nghiêm khắc với nó, để nó ở trong đội rèn luyện thật tốt. Tính tình của thằng bé này chút hoang dã, không quản lý không được.”

Đối với điều này, Hàn Trầm chỉ thể liên tục gật đầu đồng ý.

Thời đại này rất nhiều phụ huynh như vậy, gặp giáo viên, đều lịch sự nhờ giáo viên quản lý con mình nhiều hơn, không nghe lời thì đánh.

Ba của Quách Nghị cũng cách làm như vậy, vì con trai mình đang ở dưới quyền Hàn Trầm, suy nghĩ trực tiếp nhất của ông ấy là để Hàn Trầm quản lý tốt con mình.

La Thường đứng bên cạnh nghe mấy người này chào hỏi qua lại, lúc này mới nói: “Dì ba, dì không cần lo lắng quá, hiện tại Quách Nghị hồi phục khá tốt, lát nữa cháu sẽ trông em ấy. Dì và dượng cũng không cần phải ở đây mãi, nếu bận thì thể về trước, đợi sau khi rảnh rỗi rồi lại đến. Có việc gì cháu sẽ gọi điện thoại cho dì ngay.”

“Dì ở lại vài ngày đi, đợi Tiểu Nghị xuất viện rồi dì về, ngày mai để ba nó về trước.” Mẹ Quách Nghị rất nhanh đã quyết định.

Tất nhiên La Thường không ý kiến gì, người một nhà đang ngồi trong phòng trò chuyện, lúc này La Thường để ý thấy người đi ngang qua cửa.

Người này mặc áo blouse trắng, hơn năm mươi tuổi, người trẻ tuổi phía sau còn cầm theo một hộp thuốc.

Cửa phòng bệnh mở toang, vị bác sĩ lớn tuổi vô tình nhìn về phía này, liền nhìn thấy La Thường.

Ông vội vàng hỏi: “Tiểu La, saolại ở đây?”

“Bác sĩ Cát, em trai tôi bị thương, đang nằm viện ở đây, ngài định đi đâu vậy?”

La Thường nhận ra người đó là bác sĩ Cát của khoa Đông y Bệnh viện Trường Vinh. Nhóm chuyên gia mới thành lập của Bệnh viện số 4 tổng cộng năm thành viên, ngoài La Thường ra, còn hai người không phải bác sĩ của Bệnh viện số 4. Trong hai người này, bác sĩ Cát của Bệnh viện Trường Vinh.

Bác sĩ còn lại thì đang làm thủ tục, sắp chuyển đến Bệnh viện số 4 làm việc.

Nhưng bác sĩ Cát của Bệnh viện Trường Vinh thì không chuyển đến Bệnh viện số 4, Bệnh viện Trường Vinh đối với ông rất tốt, ông ở đây cũng rất thoải mái, dự định sẽ ở Bệnh viện Trường Vinh đến khi nghỉ hưu.

Cho nên, ông ấy giống như La Thường, mặc dù cũng là thành viên của nhóm chuyên gia, nhưng chỉ đến một ngày trong tuần. Về điểm này, Bệnh viện Trường Vinh cũng đồng ý.

Tất nhiên, Bệnh viện Trường Vinh cũng đưa ra điều kiện, đó là nếu bệnh viện bọn họ gặp trường hợp đặc biệt, cần thành viên nhóm chuyên gia hội chẩn, thì Bệnh viện số 4 phải phối hợp.

Lúc này, bác sĩ Cát nói với La Thường: "Ngoại khoa thần kinh một đứa trẻ, được xác định là bị tràn dịch não. Nếu phẫu thuật, sợ xảy ra tai nạn, lại dễ tái phát, nên bác sĩ điều trị khuyên nên điều trị nội khoa. Sau khi được gia đình đồng ý, bác sĩ điều trị bảo tôi đến xem một chút, xem liệu thể chữa khỏi cho đứa trẻ bằng phương pháp Đông y hay không."

La Thường chợt nhớ đến đứa trẻ mà mẹ La vừa nói, lúc đó cô đã đoán đứa trẻ thể bị tràn dịch não. Có lẽ đứa trẻ mà bác sĩ Cát nói đến chính là đứa trẻ đó?

Cô hỏi một câu: "Đã được xác định rồi à? Có ba dấu hiệu đặc trưng không?"

"Nói là , dáng đi không vững, ngớ ngẩn, còn kèm theo tiểu tiện không tự chủ, ba dấu hiệu đặc biệt đầu đủ. Nếu những gì bọn họ nói là chính xác, thì thực sự thể loại trừ các bệnh tương tự khác."

"Đầu của đứa trẻ này cũng to hơn so với những đứa trẻ bình thường, nhưng tôi chưa nhìn thấy. Trùng hợp thay, đứa trẻ này nằm viện ở tầng này."

La Thường nói với ông ấy: "Vậy ngài đi nhanh đi, chắc là mọi người đang đợi."

Còn về bản thân cô, nếu không được mời, cô sẽ không chủ động đề nghị đi khám bệnh cho người khác. Trừ khi gặp trường hợp cấp cứu, mà cô khả năng xử lý, cô mới xem xét chủ động.

Bác sĩ không gõ cửa, chắc chắn lý do, bác sĩ tự đến nhà, người ta chưa chắc đã coi trọng, thậm chí còn bị coi là kẻ lừa đảo.

Bác sĩ Cát vẫy tay, dẫn theo học trò đến phòng bệnh không xa.

Chương trước
Chương sau