Thần Y Trở Về Thập Niên 80

Chương 225

La Thường hiểu rất rõ:

“Cho dù biết họ đang nói dối, tạm thời mình cũng chẳng làm được gì. Kế toán của nhà máy cơ khí chỉ cần nói là ‘quên mất’, sau đó lại bảo ‘nhớ ra rồi’, thế là xong. Có lẽ họ đã tính trước đường lui từ lâu. Dù ba mình gặp chuyện gì đi nữa, họ cũng không sao. Họ thể rút lui an toàn bất cứ lúc nào. Thật sự tính toán quá khôn ngoan.”

Giọng điệu của La Thường chút mỉa mai, lẽ là nói thay cho ba cô. Chắc chắn ông sẽ rất thất vọng. Bao nhiêu năm gắn bó với nhà máy, vậy mà chủ nhiệm và kế toán lại xử sự như thế. Không biết giờ tâm trạng của ba La ra sao?

Nghĩ đến đây, trong lòng La Thường bất giác nảy ra một ý nghĩ—hay là để ba nghỉ việc sớm.

Dù gì vài năm nữa nhà máy cũng phá sản, nghỉ sớm vẫn tốt hơn là đến lúc không lương mới cuống cuồng tìm đường lui.

quay sang nhìn Hàn Trầm:

“Anh nghĩ ai đó đang nhắm vào em, hay đúng hơn là nhắm vào cả hai chúng ta không?”

Cuối cùng La Thường cũng nói ra điều mà Hàn Trầm đã suy nghĩ bấy lâu. Anh gật đầu, không do dự:

“Lần trước khi Quan Nhất Hạ tổ chức buổi họp chia cổ phần, anh từng nói với em rồi—ông ta một học trò, là người giúp ông ta kết nối với các mối quan hệ bên ngoài. Gần đây anh tiếp xúc với người đó và biết được một số chuyện.”

La Thường thấy môi Hàn Trầm hơi khô, liền rót cho anh ly nước, đẩy đến trước mặt.

Anh nhìn ly nước rồi hỏi:

“Của ai thế?”

La Thường liếc nhẹ:

“Của Phương Viễn. Anh tưởng của ai?”

Hàn Trầm cười:

“Không, chỉ hỏi vậy thôi.”

Anh uống cạn ly nước trong một hơi, yết hầu chuyển động lên xuống rất rõ, trông như vừa đi xa về rất khát. Đặt ly xuống, anh tiếp tục:

“Giữa Quan Nhất Hạ và học trò của ông ta mâu thuẫn, chủ yếu là tranh chấp lợi ích. Hắn nói với anh rằng, sau vụ sập phòng khám của Tào Trị Bình và việc Tào bị bắt, Quan Nhất Hạ đã mất một khoản lớn, vì phòng khám đó từng chi hoa hồng cho ông ta khá nhiều. Cho nên Quan Nhất Hạ hoàn toàn lý do để nhắm vào em, và ông ta cũng đủ khả năng làm điều đó.”

“Em cũng biết, ông ta rất nhiều tín đồ, người thậm chí là cán bộ cấp cao. Chỉ cần ông ta nói, họ sẽ tin.”

Lời giải thích của Hàn Trầm khiến La Thường hiểu rõ vì saobị tố cáo, còn ba cô thì bị hãm hại. Nhưng điều khiến Hàn Trầm bất ngờ là phản ứng của cô—La Thường không tức giận, chỉ nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay anh, khẽ lắc:

“Anh vẫn luôn âm thầm điều tra chuyện này, lại còn không nói gì với em... cảm ơn anh.”

Giọng cô mềm mại, bàn tay nhỏ nhẹ nắm lấy tay anh, khiến Hàn Trầm nhất thời không biết giấu tay mình đi đâu—khóe miệng bất giác cong lên, cả vành tai cũng đỏ lên theo.

“Khụ khụ... sau này đừng nói cảm ơn với anh nữa. Giữa hai đứa mình, khách sáo làm gì?”

Hàn Trầm hít một hơi sâu, rồi nói tiếp:

“Gần đây anh nghe được một tin—năm ngày nữa, Quan Nhất Hạ dự định tổ chức một buổi gặp mặt ở một rạp hát nhỏ. Rạp này sức chứa hơn hai trăm người, là do một ông chủ mỏ than bỏ tiền ra thuê. Nếu không người báo tin, bọn anh cũng không biết ông chủ mỏ này đang làm việc cho Quan Nhất Hạ.”

La Thường biết tín đồ của Quan Nhất Hạ không thiếu người tiền và thế. Muốn bắt ông ta, bên Hàn Trầm cần bằng chứng thật sự rõ ràng. Nếu không, những người đó sẽ tìm mọi cách chống lưng cho ông ta, gây khó dễ cho Hàn Trầm.

Cô hỏi:

“Buổi gặp mặt đó gồm những ai? Diễn rađâu?”

Cô luôn cảm thấy, nếu cơ hội, cần tận dụng để phá vỡ niềm tin của tín đồ và quần chúng vào Quan Nhất Hạ.

“Rạp nhỏ, không phải ai cũng vào được. Người được mời đều địa vị nhất định, ít nhất cũng chút quyền lực. Ước chừng không dưới một trăm người.”

“Địa điểm là ở câu lạc bộ của nhà máy cao su cũ, bên quận Ngọc Sơn. Câu lạc bộ này không mở cửa cho công chúng, ông chủ mỏ than kia quan hệ, nên mới đặt được.”

Lúc này trời chưa tối, ánh chiều hắt qua cửa sổ, bóng người thỉnh thoảng lướt qua bên ngoài. La Thường khẽ buông tay Hàn Trầm, nhưng vừa buông ra thì anh đã nắm lại, không nỡ thả. Mãi đến khi cô rút mạnh một cái, bàn tay nhỏ mới trượt khỏi tay anh.

Hàn Trầm cũng kế hoạch riêng. Anh nói tiếp:

“Trước đây em từng nói, cái trò lấy đồ vật từ xa của Quan Nhất Hạ rất thể chỉ là ảo thuật. Gần đây anh đến tỉnh lỵ, gặp một bậc thầy ảo thuật trong đoàn văn nghệ tỉnh để hỏi về chuyện này.”

“Ông ấy bảo, loại trò đó, họ hoàn toàn thể làm được. Nhưng muốn hiểu rõ cụ thể thì tốt nhất là phải xem tận mắt màn biểu diễn của Quan Nhất Hạ. Anh định tìm xem ai từng ghi lại cảnh ông ta biểu diễn không.”

La Thường gật đầu:

“Cũng được. Người thường làm máy quay phim, nhưng em nhớ từng phóng viên phỏng vấn ông ta. Anh thử tìm mấy phóng viên đó xem, biết đâu họ giữ video.”

Thời đó, rất ít người máy quay, chứ đừng nói là máy ảnh. Ngoài người giàu thì chỉ phóng viên mới thể sở hữu thiết bị như vậy. Quan Nhất Hạ trước đây khá nổi tiếng, từng được phỏng vấn nhiều lần, biết đâu vẫn còn đoạn băng nào đó được lưu giữ...

Chương trước
Chương sau